Thơ Vật lý vui

Rơle đoản mạch

Em ngỡ rằng U luôn luôn cố định

“Như mỗi người chỉ có một mẹ thôi”

Như quê hương mỗi người có một

Ai quên quê sẽ là kẻ khác người

Em cứ tưởng muốn tiết kiệm “nặng điên”

Thì hệ số Cos …phi ta nên “giảm”

Muốn chập chờn mắc Rơle mạch đoản

Để “Tắt đèn” nhà ngói cũng như tranh

Xem thêm:  Thơ tình Vật lý 4